THƯ VIỆN ĐIỆN TỬ HIỆU ỨNG LẬT SÁCH

THƯ VIỆN SỐ

TÀI NGUYÊN THƯ VIỆN

VIDEO GIỚI THIỆU SÁCH CỦA THƯ VIỆN

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỌC SÁCH

    Ảnh ngẫu nhiên

    Z4834008733977_69130fb9584d0a6f25cd032f4b8a74cc.jpg Tiet_doc_thu_vien_lop_5a2.jpg Tiet_doc_thu_vien_lop_5a2.jpg Z5262814615858_9a79be3631346a6c6369d124301350a3.jpg Z5262814599577_8223a7263dcfbfe9606858260b95b9c6.jpg Z5262814548772_cd80879af96ea2e82c68c9d680236f82.jpg Tiet_doc_thu_vien_lop_5a2.jpg

    CA KHÚC TRANG SÁCH EM YÊU

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Thị Ba Lê
    Ngày gửi: 07h:10' 19-03-2024
    Dung lượng: 1.0 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 0 người
    Mục lục
    Chương 1
    Chương 2
    Chương 3
    Chương 4
    Chương 5
    Chương 6
    Chương 7
    Chương 8
    Chương 9
    Chương 10
    Chương 11
    Chương 12
    Chương 13
    Chương 14
    Chương 15
    Chương 16
    Chương 17
    Chương 18
    Chương 19

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 1
    Năm nay tôi 10 tuổi. Có nghĩa là trước đây 10 năm tôi vẫn còn nằm trong bụng mẹ. Mỗi khi đi đâu,
    mẹ mang tôi đi. Tôi chưa biết khóc. Một đứa trẻ khi nằm trong bụng mẹ chắc chắn là không biết khóc. Tôi
    muốn các bạn tưởng tượng điều này. Lúc đó chúng ta như thế nào nhỉ? Chúng ta không có ai làm bạn,
    ngoài mẹ ra. Cho nên bố tôi nói, một đứa trẻ ra đời là một sự may mắn; ngày tôi ra đời là ngày tôi may mắn
    có thêm bạn mới... Chẳng hạn, làm sao tôi có thể quen thằng Tí và chọn nó làm bạn thân nếu tôi không ra
    đời?
    Cũng theo lời bố tôi nói, một đứa trẻ khi ra đời, bà mụ sẽ đập đập vào mông gọi nó dậy. Khi còn nằm
    trong bụng mẹ, nó ngủ. Có nhiều đứa phải đánh đến bốn năm cái, thật buồn cười vì nó cứ tưởng vẫn còn
    đang nằm trong bụng mẹ.
    Tôi là một trường hợp như vậy. Tôi ngủ rất say. Bà mụ phải đánh đến bảy lần. Mẹ tôi nói những đứa
    như vậy rất lì và hình như tôi cũng thấy đung đúng. Ở lớp, tôi nói xạo tụi bạn, bà mụ đánh tôi đến năm
    mươi chín lần!
    - Trời ơi, cái mông mày phải sưng to lắm. - Chúng trợn mắt tròn lên.
    Hôm sau chúng khoe với tôi, mẹ chúng nói, bà mụ đánh chúng đến một trăm cái. Có đứa còn nói hai
    trăm. Thật không tưởng tượng nổi cái mông. Con Hồng mít ướt đụng một chút là khóc nhè còn dám nói
    đến bốn trăm cái. Chúng tôi cười ồ lên. Thằng Toàn thành thật nói: "Tao có hai cái à". (Hồi nãy nó nói hai
    trăm). Ðứa khác thì ba cái, bốn cái, còn con Hồng mới đẻ ra đã khóc rồi. Hai con mắt nó mở to lên, thế là
    nó khóc. Bà mụ rảnh tay, không phải nhọc công.
    Bạn có khi nào hỏi mẹ mình chuyện này chưa? Tôi nghĩ sẽ rất thú vị. Bạn sẽ biết về mình lúc mới
    chào đời. Bạn có biết mở mắt nhìn bố mẹ không? Bạn bao nhiêu kí? Khi ngủ, bạn khóc mấy lần trong một
    đêm? Bạn có tóc không, màu gì? Cả trăm chuyện để biết về mình. Nhưng tôi muốn nói với bạn một điều,
    chúng ta phải bí mật. Chuyện đó phải riêng tư. Khi bạn giữ một điều bí mật về mình hay về ai đó, bạn sẽ
    không bao giờ quên. Những chuyện bạn nói ra rồi, bạn sẽ quên mất. Tôi dám chắc như vậy. Và còn một
    điều nữa, bạn phải tăng số lần bà mụ đánh lên, bởi vì như bố tôi nói, chúng ta không bao giờ có cơ hội
    được bà mụ đánh lần thứ hai. Chúng ta chỉ được khóc một lần khi chào đời, một cái khóc dễ thương nhất.
    Bố tôi vẫn nhớ mãi cái ngày tôi khóc. Tức cái ngày tôi chào đời. Mẹ tôi nói: "Anh ơi! Hình như em sắp
    sinh em bé". Bố tôi hoảng hốt ẵm mẹ đặt lên xe rơm. Ngặt một nỗi, con bò không có ở đó. Bố đã nhờ cậu
    tôi dắt nó đi ăn cỏ. Thế là một mình, bố kéo xe xuống thị xã. Dọc đường, mẹ cắn rơm chịu đau không la
    một tiếng. Bố tôi nói: "Em cứ la lên, không sao cả!". Mẹ vẫn không la. Bố nói mẹ là người cừ nhất!
    Khi kể cho tụi bạn nghe chuyện này, chúng cũng bảo mẹ chúng không la. Các bạn đừng cho là chúng
    nói xạo nhé. Mà phải cho đó là một điều bí mật. Những điều bí mật sẽ cho chúng ta nhớ mãi, không quên.
    Và mọi chuyện như tôi đã kể, bà mụ đánh tôi bảy cái. Bố thốt lên sung sướng: "Trời ơi, con trai. Cái
    thằng này nó lì lắm đây! Sao tôi ghét nó quá". Nói rồi ông hôn vào cái miệng đang khóc của tôi. Ông còn
    áp tai vào cái miệng đang khóc của tôi. Mặc cho người ông dính đầy đất cát cùng những giọt mồ hôi của
    ông nhỏ vào mặt tôi. Bố tôi nói, chưa bao giờ bố thấy tôi xinh đẹp như vậy. Những ngày làm việc vất vả
    trên đồng, bố không ngớt tưởng tượng về tôi. Bố nghĩ mặt tôi sẽ dài lắm. Cái miệng thì thật to. Ðôi tay săn
    chắc. Bố đã nuôi sẵn một con bò dành cho tôi cỡi rồi mà. Nhưng eo ôi, cái tay tôi bé xíu. Da thịt tôi mỏng
    tanh. Bố lấy tay tôi đặt lên mặt bố, rồi bố cứ nằm im như vậy. Bố nói, chưa bao giờ có một bàn tay bé xíu

    đặt lên mặt bố. Bé lắm. Bé khủng khiếp. Nhìn thấy tôi, bố cứ tưởng tượng như đang lạc vào xứ sở của
    người tí hon. Mà ở xứ sở của người tí hon thì người ta không vội vàng được. Ví như từ nhà đến trường, bạn
    đi vèo một cái là xong. Ở người tí hon thì không phải vậy, họ phải đi một năm. Họ không vội vàng được.
    Trước một đứa bé, cũng như xứ sở người tí hon, bố không vội vàng được. Muốn ẵm tôi lên, bố phải từ từ.
    Bố nói, ẵm một đứa bé còn mệt hơn cày một đám ruộng. Bởi vì đám ruộng bạn có thể sửa chữa nó, còn đứa
    bé thì không. Nó cũng không biết nói: "Ối tôi đau quá. Con kiến nó cắn mông tôi!".
    Vậy đó, cái ngày tôi chào đời. Và bố muốn được nghe tôi khóc. Buổi tối, bố phải đi nhẹ chân - một
    nỗi khổ của bố. Bố tôi khỏe lắm, cái gì chạm phải tay ông đều kêu rổn rảng. Muốn đi nhẹ là việc cực kỳ
    khó khăn. Nhưng vì tôi, bố đã tập dần. Bố nói, giấc ngủ của đứa bé đẹp hơn một cánh đồng. Ðêm, bố thức
    để được nhìn thấy tôi ngủ - cánh đồng của bố. Bố rất tiếc không được biết bà mụ đánh bố bao nhiêu cái, bố
    có hay khóc không? Ông bà nội tôi mất sớm. Khi đó bố còn rất nhỏ nên chẳng được nghe ai kể lại. Những
    người thân trong gia đình là những người nhớ về mình nhiều và đầy đủ nhất. Những người giữ bí mật của
    mình.
    Ngày tôi ra đời, bà mụ hỏi bố:
    - Ðặt tên cậu ấm là gì nào?
    Cậu ấm có nghĩa là một cậu bé sung sướng. Bà muốn tôi được sung sướng.
    Bố tôi choàng dậy:
    - Ừ nhỉ, sao tôi quên khuấy mất. Tôi cứ tưởng tượng về nó mãi, đâm quên.
    Theo bố tôi, cái tên quan trọng lắm. Bởi nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất mà người ta sẽ gọi trong suốt cuộc
    đời một đứa trẻ. Ðứa trẻ này khác với đứa trẻ kia trước tiên là một cái tên. Khi nhớ một cái tên tức là ta
    nhớ về một con người có cái tên đó. Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân của mình. Mẹ là
    cái tên chung cho tất cả những ai làm mẹ. Khi ai đó gọi mẹ ơi, tức mình hiểu người phụ nữ đó đã làm và
    yêu thương những công việc giống mẹ mình. Mẹ cũng là một cái tên đẹp nhất, bao giờ cũng dịu dàng. Một
    người tên Dũng, mình sẽ nghĩ không phải là con gái. Người tên Loan, sẽ không phải là con trai. Khi mình
    lớn, cái tên vẫn đi theo. Mình sẽ giữ nó như một kỷ niệm về người bố và người mẹ. Ðó cũng là tình cảm ưu
    ái mà bố mẹ muốn dành cho.
    Bố tôi nói với bà mụ:
    - Tôi muốn nó một cái tên thật hùng dũng.
    - Vậy tên Dũng nhé!
    - Tôi muốn nó phải thông minh nữa.
    - Vậy thì Trí Dũng.
    - Tôi còn muốn nó phải có hiếu nữa kia.
    Và cuối cùng cái tên của tôi cũng được đặt xong. Một cái tên thật dài nhưng tôi luôn nhớ.
    Bố tôi nói:
    - Không có gì đẹp bằng cái tên của mình. Một cái tên là một tình thương lớn.
    Bạn tên gì vậy? Có khi nào bạn hỏi bố mẹ tại sao bạn lại có cái tên đó không? Tôi tin rằng bạn sẽ

    được nghe một câu chuyện thật dài về nó. Ðó là một bí mật về bạn. Một bí mật mà chỉ bố và mẹ bạn biết.
    Và chỉ khi đó bạn mới biết tại sao một cái tên lại là một tiếng nói đẹp đẽ nhất.

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 2
    Tôi có một cái răng khểnh. Khi đến trường, tụi bạn bảo đó là cái răng bừa cào. Mỗi lần tôi cười chúng
    cứ chỉ vào đó:
    - Ha ha, bừa cào kìa! Mày cho tao mượn về chải chí đi!
    Từ đó, tôi không dám cười nữa. Tôi rất đau khổ. Tôi ghét những đứa có hàm răng đều. Chúng còn chỉ
    vào mặt tôi nói: "Đó là vì mày không chịu đánh răng. Những người đánh răng, răng mòn đều".
    Một hôm, bố tôi hỏi:
    - Sao dạo này bố không thấy con cười?
    Tôi nói:
    - Tại sao con phải cười hả bố?
    - Ðơn giản thôi. Khi cười, khuôn mặt con sẽ rạng rỡ. Khuôn mặt đẹp nhất là nụ cười.
    - Nhưng khi con cười sẽ rất xấu xí.
    - Tại sao vậy? Bố ngạc nhiên. Ai nói với con?
    - Không ai cả, nhưng con biết nó rất xấu, xấu lắm bố ơi!
    - Bố thấy nó đẹp. Bố nói nhỏ con nghe nhé! Nụ cười của con đẹp nhất!
    - Nhưng làm sao đẹp được khi nó có cái răng khểnh?
    - Ái chà! Bố bật cười. Thì ra là vậy. Bố thấy đẹp lắm! Nó làm nụ cười của con khác với những đứa
    bạn. Ðáng lý con phải tự hào vì nó. Mỗi đứa trẻ có một điều kỳ lạ riêng. Có người có một đôi mắt rất kỳ lạ.
    Có người có một cái mũi kỳ lạ. Có người lại là một ngón tay. Con hãy quan sát đi rồi con sẽ thấy. Con sẽ
    biết rất nhiều điều bí mật về những người xung quanh mình.
    Tôi biết một điều bí mật về cô giáo: cô có cái mũi hồng hơn những người khác. Và tôi đã nói điều đó
    cho cô hay. Cô ngạc nhiên lắm.
    - Thật không? Cô trợn mắt.
    - Em nói thật! Mũi cô rất hồng. Em còn phát hiện một điều nữa, khi trợn mắt, mắt cô thật to. Những
    người có con mắt nhỏ không làm được như vậy đâu. Bố em nói đó là một điều bí mật. Cô đừng nói cho ai
    biết nhé. Khi cô nói điều bí mật ra, cô sẽ quên cái mũi cô ngay.
    - Vậy à! Em có nhiều điều bí mật không?
    - Dạ có. Nhưng em sẽ không kể cho cô nghe đâu. Em sợ em sẽ quên nó.
    - Không sao đâu. Khi em kể điều bí mật cho một người biết giữ bí mật thì bí mật vẫn còn. Khi gặp cô,
    em sẽ nhớ là có hai người cùng giữ chung một bí mật.

    Và tôi đã kể cho cô nghe bí mật của tôi. Tôi cũng muốn kể cho các bạn nghe nữa, vì như vậy các bạn
    sẽ giữ giùm tôi một điều bí mật; khi tôi và bạn gặp nhau, bạn sẽ nhớ bí mật đó. Chuyện là như vầy: ngày
    xửa ngày xưa ở một khu làng nọ, có một đứa bé luôn cười suốt ngày. Các bạn biết tại sao không, tại vì nó
    có một cái răng khểnh!

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 3
    Chú Hùng là người cùng làng hay sang nhà tôi uống trà với bố. Chú có cái hàm to, bạnh ra như một
    con cọp. Chú khỏe lắm. Chú có thể chạy bộ nhiều tiếng đồng hồ mà không mệt. Những buổi sáng, chú hay
    chui đầu vào cái mền tôi đang đắp hỏi:
    - Có ai ở nhà không?
    Tôi nói:
    - Có, có...!
    - Sao tui không thấy ai mở cửa vậy cà. Hình như đi vắng phải không? Chú gầm ghè.
    Tôi nói:
    - Tui cũng không biết nữa chú hai ơi!
    - Vậy ai lên tiếng với tôi vậy cà?
    - Ðó là cái nhà. Tui là cái nhà đây!
    Chú rờ rờ lên người tôi:
    - Vậy cái cửa sổ đâu? Sao tui tìm hoài không thấy cái chốt hè! Ô! Ðây có phải là cái chốt không?
    Tôi hét lên:
    - Không phải, đó là con cu!
    Hai chú cháu ồ lên cười. Tôi ôm lấy cổ chú và cứ như thế, chú đi thẳng ra bàn, không hề vịn tôi. Chú
    nói:
    - Tui cõng cái nhà, mệt quá!
    Sáng nào cũng vậy, chú đều sang chơi. Tất nhiên mỗi lần sang chú đều chọc ghẹo tôi như vậy. Có
    hôm chú nói:
    - Cái gì nằm trong mền vậy, có phải là cái bánh xèo không? Tui đói bụng quá!
    Tôi hét lớn:
    - Không. Tui là con cọp!
    - Nếu là con cọp, cho tôi xem cái chân!
    Thế là chú vờ ăn cái chân của tôi.
    Một buổi sáng tôi đều nằm nán lại chờ chú. Tôi luôn nghĩ mình phải đóng vai gì để chú cười to nhất.
    Tôi yêu giọng cười của chú lắm! Nằm trong mền, tiếng cười thật vang. Nó cứ âm âm trong đầu tôi như một
    bài hát. Có một bữa sáng nọ, chú không ghé: tôi chờ mãi đến sốt cả ruột. Bố tôi nói:

    - Dậy đi con, chú Hùng chắc bận.
    Tôi vẫn cứ nằm chờ. Tôi biết chú sẽ nhớ. Ðến khoảng chín giờ chú chạy vụt vào nhà, hét lớn:
    - Ối trời ơi! Cái bánh của tôi thiu mất!
    Tôi nói:
    - Sao chú không qua gọi con?
    Chú nói:
    - Cho chú xin lỗi cái bánh nhé, chú bận, cho nên cái bánh mới khét như vầy nè!
    Thế là tôi cười xòa "tha thứ" cho chú.
    Thỉnh thoảng chú hay vật tay với tôi. Chú có cánh tay to lắm, từng cái cơ vồng lên như những trái núi
    nhỏ. Tuy vậy, chú luôn thua tôi trong trò này. Chú nói:
    - Ôi, tui mệt quá! Nhấc cái tay lên không muốn nổi, tại sao vậy cà? Tui nhớ là cái tay tui rất bự. A!
    Chắc là tui không được mưu trí!
    Chú nằm xụi xuống mặt bàn, mặt thiểu não. Rồi chú bật dậy, hét lớn:
    - À! Tui biết rồi, tại vì sáng ngủ dậy, tui không chịu đánh răng!
    Tôi biết chú nhắc khéo tôi. Ghê lắm!
    Từ nhà tôi sang nhà chú chỉ độ dăm mét nên chú gọi tôi là người láng giềng. "Người láng giềng đi đâu
    đó. Có phải đi tìm người láng giềng là tui không?". Bố tôi gọi chú là người nhà vì việc lớn nhỏ chú đều làm
    giùm, và khi làm thì rất cẩn thận. Chú đóng hàng rào rất khéo, dây kẽm gai căng như dây đàn.
    Bàn tay phải của chú chỉ có bốn ngón. Chú nói đó là vì chiến tranh. Một viên đạn bay ngang cắt đứt
    nó. Chú là người may mắn, nhiều người đứt cả bàn tay, bàn chân. Như ông Tư xóm tôi, chỉ còn khúc mình,
    ông buồn lắm. Chú nói chú cụt một ngón tay còn buồn, huống gì ông Tư.
    Có một lần chú cõng tôi ra cồn, chỉ vào một lùm cây, nói ngón tay chú nằm chỗ này. Mỗi lần đi ngang
    đó chú đều nhớ ngón tay, nhớ khủng khiếp. Cho nên chú hay tránh con đường đó, nó khiến chú nhớ lúc
    còn lành lặn. Một cơ thể lành lặn bao giờ cũng thật đẹp. Những con người mất đi một phần cơ thể là mất đi
    những niềm vui. Thay vì vui mười ngón, chú chỉ còn niềm vui chín ngón. Ngón thứ mười trở thành nỗi
    buồn.
    Tôi ôm lấy cổ chú, chú hỏi:
    - Cháu còn mấy ngón vậy?
    Tôi hãnh diện nói:
    - M.ư.ờ.i...
    - Cho chú đếm xem.
    Tôi xòe bàn tay ra

    - Một, hai, ba... Chú thốt lên. Ðúng rồi! Mười! Cháu hơn chú những một ngón.
    Lần đầu tiên tôi thấy một niềm vui từ thân thể mình, và tôi cũng hiểu nỗi buồn của những người
    không còn đầy đủ thân thể.
    Tôi sang nhà ông Tư. Tôi không dám vào nhà, cứ thập thò bên cửa sổ. Ông hỏi:
    - Ai đó?
    Tôi nói:
    - Con đây, con là thằng Dũng.
    Tôi từ từ đi vào nhà, ngồi xuống bộ ván.
    - Có gì muốn nói với ông phải không? Ông hỏi.
    Tôi ấp úng:
    - Con muốn hỏi... ông có nhớ, nhớ...
    - Nhớ cái gì? Con cứ nói đi, đừng sợ.
    - Ông có nhớ bàn tay và bàn chân không?
    Ông Tư im lặng nhìn tôi. Tôi nói tiếp:
    - Con biết ông nhớ lắm!
    - Ừ. Ông nhớ - Ông chớp chớp đôi mắt - Những ngày nằm ở đây, ông luôn nhớ.
    - Thế thì ông có đến cái chỗ mà bàn tay bàn chân của ông nằm lại không?
    - Chưa. Ông chưa ghé bao giờ. Nhưng ông sẽ không bao giờ quên đâu. Từ lâu, ông ước mơ được ghé
    lại thăm một lần nhưng chưa tiện nói ra. Ông sợ chị Hồng của con (tức con ông Tư) nhọc công. Với lại, khi
    nhắc đến, chị của con sẽ buồn lắm. Ông luôn sợ chị Hồng của con buồn.
    - Thế chỗ đó có xa không ông?
    - Không. Ngay trường con đó.
    - Ngay trường của con?
    - Ừ. Năm đó ông bảo vệ lớp học. Khi nghe tiếng máy bay, ông đã dẫn cả lớp xuống hầm trú. Không
    ngờ có một thằng bé vì quá sợ chui xuống gầm bàn nên ông đã bỏ sót. Khi đếm lại thấy thiếu một người,
    ông vội vàng chạy lên tìm.
    - Ông có tìm thấy nó không?
    - Có. Ông bế nó lên, người nó mềm nhũn. Ông nói đừng sợ nhưng biết chắc rằng nó đang sợ lắm. Rồi
    bỗng dưng một trái bom rơi xuống. Ông không còn biết gì. Trước đó ông định ép nó vào người, ông định
    ép nó vào ngực mình nhưng không kịp. Một luồng sáng lóe lên như cắt đứt đôi tay của ông. Khi ông tỉnh
    lại thì đứa bé đã chết rồi. Ông còn sống được là bởi vì ông là người lớn, sức chịu đựng tốt hơn. Người ta
    nói khi ẵm đứa bé lên, bàn tay của ông vẫn còn trên người nó.

    Tôi rùng mình:
    - Lúc đó nó đã bị cắt khỏi người ông rồi phải không?
    - Ừ, người ta đã chôn bàn tay và bàn chân của ông dưới một hố bom. Sau đó lấp đất lại, trồng lên trên
    đó một cây dừa.
    - A! Con biết chỗ đó rồi.
    - Ừ. Con hãy đến thăm nó giùm ông nhé, giống như con đã đến thăm ông vậy, vì đó là một phần cơ
    thể của ông còn nằm lại.
    Tôi gật đầu:
    - Con sẽ đến thăm nó giùm ông, con sẽ nói với mọi người, dưới gốc dừa có bàn tay của ông để lại lúc
    ẵm một đứa bé.
    - Con nhớ nói đứa bé vẫn còn sống nhé!
    - Tại sao vậy ông?
    - Ông cũng không biết nữa - ông thở dài - có lẽ khi nói cứu sống được một đứa bé, sẽ tốt đẹp hơn. Ông
    rất ân hận khi đã lỡ nói với con đứa bé đã... Nhiều năm qua rồi, ông vẫn muốn nó được cứu sống kia.
    - Con hứa, con sẽ nói...
    - Ừ. Nhớ nhé. À, cây dừa có sai trái không?
    - Có, ông ạ. Nó rất ngọt. Nhưng con biết vì sao nó ngọt rồi.
    - Tại sao vậy?
    - Nó trả công ông đó. Ðúng rồi! Con sẽ nói với tụi bạn rằng dưới cây dừa có một điều bí mật. Chúng
    sẽ trố mắt hỏi Cái gì vậy? Con sẽ giả vờ như suy nghĩ một chút. Sau đó mới nói là vì dưới cây dừa có một
    bàn tay!
    Ông Tư bật cười:
    - Con làm ông hồi hộp quá! Con cho ông xem bàn tay của con đi.
    Tôi xòe mười ngón ra. Ông khen:
    - Ôi! Chúng thật dễ thương. Ông ước gì được một ngón.
    Tôi nói:
    - Con sẽ cho ông ngón út. Con kể bí mật này cho ông nhé, trong mười ngón tay, con thương nhất là
    ngón út. Nó là ngón thiệt thòi nhất, bé tí. Nó yếu nữa. Ông thấy không, nó nhúc nhích rất chậm, vậy mà lâu
    lâu con còn cắn nó một cái. Nhưng mà thôi, con sẽ cho ông mười ngón.
    - Làm sao ông lấy được.
    - Dễ lắm. Thỉnh thoảng con sẽ chạy sang đây. Ông chỉ việc kêu lên "bàn tay ơi lấy cho tui cái bánh".
    Thế là bàn tay sẽ chạy đến lấy cho ông ngay.

    Ông cười khà khà:
    - Ôi hay quá! Thật là hấp dẫn, vậy mà ông không nghĩ ra được. Ðể ông thử nhé! - Ông hắng giọng rồi
    sôi nổi nói - Bàn tay ơi!
    - Ơi! Có tui đây! - Tôi nói to. Tui là bàn tay đây! Bàn tay xin tuân lệnh hoàng thượng!

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 4
    Chú Hùng yêu cô Hồng - con ông Tư. Chuyện đó cả xóm ai cũng biết. Mẹ tôi nói chú Hùng mắc cỡ.
    Khi mắc cỡ mặt chú cứ đen xì ra. Tôi đã nhìn thấy mặt chú đen xì rồi, nhìn ngộ lắm. Ðôi tai lại đỏ rực.
    Tôi cũng biết một bí mật về chú, chú sợ cô Hồng. Cứ thấy mặt cô Hồng là sợ. Hay vậy đấy. Ngoài cô
    Hồng ra, chú không sợ gì hết. Cô Hồng đi làm trên tỉnh, mặc áo dài, lúc thì màu xanh, lúc thì màu đỏ. Chú
    nhờ tôi nói với cô Hồng là mặc áo dài màu xanh sẽ đẹp hơn. Cô Hồng ứ lên một cái, bảo tôi:
    - Ai bắt không biết nữa! Nhớ về nói như vậy nhé.
    Tôi trợn mắt:
    - Nói làm sao hả cô?
    - Thì nói như vậy đó!
    - Nhưng cô có gì nói đâu?
    - Có chứ. Con cứ nói với chú Hùng là cô Hồng nói "ai bắt không biết nữa". Vậy đó là chú Hùng hiểu
    liền. Nhắc lại cho cô nghe đi.
    Tôi bật cười, nhắc lại:
    - Ai bắt không biết nữa!
    Cô Hồng gật đầu:
    - Ừ, ừ. Giỏi lắm! Cô cho cây kẹo nè, lần sau cô sẽ cho nhiều hơn!
    Thế là cô đi lên tỉnh. Một tháng về nhà chỉ hai lần. Lần nào về, cô cũng mặc áo dài xanh tuyệt đẹp. Mẹ
    tôi nói ở làng chỉ có mái tóc cô Hồng là mượt nhất. Hồi còn con gái, tóc mẹ không được mượt như vậy. Tôi
    cũng có nghe chú Hùng khen. Chú nói nhìn mái tóc cứ tưởng như một ngọn suối. Mẹ tôi đi ngang nghe
    được, cười khúc khích, đùa:
    - Ôi! Nếu như thế nó sẽ chảy hết, còn gì...
    Từ đó, mỗi lần gặp cô Hồng, tôi cứ tưởng tượng một ngày nào đó, tóc cô bỗng "chảy" hết, chỉ còn
    cái... sọ dừa! Thế là tôi cười tủm tỉm. Tôi có cảm giác như mình vừa biết một bí mật của cô Hồng. Có một
    lần dại miệng, tôi kể cho chú Hùng nghe. Chú cười ngất. Nhưng sau đó chú bảo tôi không được kể cho ai
    nghe. Chú sẽ buồn lắm! Ðó là điều bí mật chỉ có tôi và chú biết thôi. Và tôi đã hứa với chú.
    Những hôm cô Hồng về, chú cứ đi lảng vảng trước nhà ông Tư. Mặt chú đen xì xì. Mẹ tôi nói:
    - Cái thằng, yêu người ta thì phải nói cho người ta biết, người ta vui. Có gì mà sợ?
    Tôi nói:
    - Ðể con nói cho!
    Tôi chạy vù vào nhà cô Hồng. Tôi nói:

    - Cô Hồng ơi, chú Hùng đợi cô ngoài trước kìa!
    Cô Hồng bận áo dài xanh đi ra. Chú Hùng đã chạy mất tích.
    Sáng hôm sau, khi chú Hùng chui đầu vào mền của tôi, hỏi:
    - Có ai ở nhà không vậy cà?
    Tôi nói:
    - Có. Tui đây. Tui là cô Hồng. Tui ghét chú Hùng lắm. Chú Hùng yêu tui mà không chịu nói để tui
    mừng.
    Chú Hùng ôm chặt lấy tôi, hét lớn:
    - Ôi, tui yêu cô Hồng quá! Nhưng sao cái đầu cô Hồng trọc lóc thế này?
    Hai chú cháu cười ngất. Chú lấy mền trùm kín người tôi. Sau đó chú còn ăn cái chân tôi.
    Tôi nói:
    - Chú nói yêu cô Hồng, cô sẽ không la chú đâu.
    - Thật không? - Chú Hùng hỏi.
    - Thật mà, cháu đã nói rồi!
    - Nói cái gì?
    - Cháu nói cháu yêu cô Hồng lắm! Cô còn cho kẹo. Cô cũng nói yêu cháu nữa. Mẹ cháu nói, khi yêu
    ai phải nói cho người ta biết, người ta rất mừng. Cô Hồng sẽ mừng lắm khi nghe cháu nói, cháu yêu cô!
    - Ừ. Chú sẽ nói yêu cô Hồng!
    Tôi nhảy cỡn lên, vòng tay qua cổ chú. Chú đi thẳng ra bàn. Tôi nói:
    - Cháu cũng yêu chú nữa!
    - Ừ, chú yêu cháu!
    - Hay quá chú hé! Cháu yêu chú, chú yêu cô Hồng, cô Hồng yêu mẹ cháu, mẹ cháu yêu bố cháu, bố
    cháu yêu cháu.
    Chú Hùng gật đầu:
    - Ừ. Người này yêu người kia.
    - Cháu còn yêu ông Tư.
    - Ừ. Chú cũng vậy.
    Ba tháng sau, chú Hùng và cô Hồng làm đám cưới. Ðứng bên cô Hồng, mặt chú vẫn đen xì, nhưng
    trông hiền lắm. Chú ẵm tôi lên chụp hình. Khi chụp hình, chú hỏi:
    - Tôi chụp hình với ai vậy cà?

    Tôi nói:
    - Tui là cô Hồng.
    Chú cốc đầu tôi:
    - Cái thằng. Tui yêu cô Hồng lắm, chịu chưa?
    Bố tôi tặng chú Hùng nguyên một con bò, cột dây dẫn lên sân khấu đàng hoàng. Trên sừng con bò có
    một cái nơ đỏ. Chú Hùng bảo bố tôi:
    - Anh sang quá!
    Bố cười ha hả. Chưa bao giờ tôi thấy bố tôi vui như vậy. Bố không ngớt nói chuyện. Khi nói chuyện,
    bố còn nhổ cả râu cằm.
    Ông Tư thấy tôi hét lên:
    - Cái tay tui đâu?
    Mọi người giật mình quay lại, chưa hiểu thế nào thì tôi đã hét còn to hơn:
    - Có. Tui đây. Tui là cái tay đây. Cái tay xin tuân lệnh hoàng thượng.
    Mọi người hiểu ra chợt cười ồ. Tôi chạy đến ghé sát vào tai ông Tư:
    - Sao ông tiết lộ điều bí mật giữa ông và cháu?
    Mặt ông Tư hồng lên vì vui, ông nói:
    - Không sao cả con trai, khi điều bí mật là niềm vui, thì tại sao ta không tiết lộ cho mọi người cùng
    biết?
    Tôi gật đầu:
    - Nhưng sao ông không nói cho con biết, con muốn mình là người tiết lộ điều bí mật kia.
    Ông gật đầu:
    - Ừ, ừ. Ông quên, ông nợ con một điều bí mật.
    Ðến chiều tối, đám cưới mới xong. Tôi vẫn nấn ná bên nhà chú Hùng, không chịu về. Bố chạy sang
    gọi tôi lần thứ hai, tôi vẫn lưỡng lự. Bố hỏi:
    - Cái gì vậy con?
    Tôi im lặng. Tôi không biết ngày mai chú Hùng có gọi tôi dậy nữa không. Về đến nhà, tôi nhảy lên
    giường của mình nằm, tự hứa, chú Hùng mà không sang gọi, tôi sẽ nằm mãi. Tôi sẽ nằm cho đến lúc người
    tôi tê cứng mới thôi.
    Vậy là chú Hùng đã theo cô Hồng mất rồi!

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 5
    Nhà tôi có khu vườn rất rộng. Bố trồng nhiều hoa. Buổi chiều ra đồng về, bố thường dẫn tôi ra vườn,
    hai bố con thi nhau tưới. Bố làm cho tôi một bình tưới nhỏ bằng cái thùng đựng sơn rất vừa tay. Bố lại lấy
    hộp lon gò thành cái vòi sen nữa. Bố hay bảo tôi nhắm mắt lại, sau đó dẫn tôi đi chạm từng bông hoa một.
    Bố nói:
    - Ðố con hoa gì?
    Tôi luôn nói sai. Nhưng bố nói không sao cả, dần dần tôi sẽ nói đúng. Những buổi chiều tôi hay nhắm
    mắt sờ những bông hoa rồi tập đoán. Tôi đoán được hai loại hoa: hoa mồng gà và hoa hướng dương. Bố
    cười khà khà khen tiến bộ lắm! Một hôm khác, tôi đoán được ba loại hoa. Bố nói:
    - Phen này con sẽ đoán được hết các loại hoa của bố mất thôi!
    Và đúng như vậy, không bao lâu, tôi đã đoán được hết vườn hoa. Từ trong nhà ra ngoài vườn, tôi có
    thể chạm bất cứ loại cây nào và nói đúng tên của nó. Tôi cũng đã thuộc khu vườn. Tôi có thể vừa nhắm
    vừa đi mà không chạm vào vật gì. Những lúc rảnh rỗi, bố hay đứng trong vườn rồi đố tôi tìm ra bố. Bố nói:
    - Bố thấy con hé mắt!
    Tôi cãi lại:
    - Không! Con không có hé mắt. Con biết chỗ cây hoàng lan mà!
    - Thật không? - Bố giả vờ nghi ngờ.
    Trò chơi này không chỉ diễn ra ngoài vườn mà còn trong nhà. Bố hay giấu cục kẹo đâu đó rồi đố tôi,
    và lần nào tôi cũng tìm thấy. Bố còn đố khi tôi nhắm mắt, bố đứng cách tôi bao xa.
    Lúc đầu tôi luôn đoán sai nhưng sau thì đúng dần. Mỗi lần như thế, bố đều lấy thước ra đo đàng
    hoàng.
    Bây giờ, khi đang còn vùi đầu trong mền, tôi vẫn biết bố đang cách xa tôi bao nhiêu mét khi chỉ cần
    nghe tiếng bước chân. Trò chơi này làm chú Hùng ngạc nhiên lắm. Chú cứ hay nghi ngờ rằng không thể
    được, cháu đã ăn gian. Cháu hé mắt. Thế là tôi lại lặp trò chơi cho đến khi chú phải thốt lên:
    - Thật không thể tin nổi, cháu có con mắt thần!
    Trò chơi này, tôi có một kỷ niệm đáng nhớ. Sau nhà tôi có một con sông nhỏ. Những ngày nghỉ bố
    hay dẫn tôi ra đó tắm. Bố tôi bơi giỏi lắm. Bố có thể lặn một hơi dài đến mấy phút. Hôm đó, khi cả nhà
    đang ăn cơm thì bỗng nghe một tiếng hét lớn. Sau đó hoàn toàn im lặng. Mọi người nhìn quanh, không biết
    tiếng hét xuất phát từ hướng nào. Nhưng tôi đã nói ngay:
    - Cách đây khoảng ba chục mét, hướng này!
    Mẹ tôi chồm dậy:
    - Chết rồi, ngoài bờ sông!

    Bố quăng chén cơm rồi băng vườn chạy ra... Tôi và mẹ chạy theo, quả nhiên đúng như vậy. Dưới cái
    hụp xoáy, một thằng bé chới với chỉ còn lòi ngón chân.
    Nó là thằng Tí, con bà Sáu. Nhân buổi trưa, nó trốn ra bờ sông vọc nước, không ngờ trượt chân té
    xuống. Bố tôi ẵm nó về nhà. Bụng nó đầy nước, bố phải nắm ngược hai chân dốc xuống như làm xiếc. Sau
    đó cả xóm mới hay tin chạy ra. Người ta bu quanh tôi, hỏi đủ chuyện. Bà Sáu còn cám ơn tôi. Bà khóc. Bà
    nói không có tôi, thằng Tí con bà sẽ chết. Nhiều người không tin rằng tôi có thể lắng nghe âm thanh tài tình
    như vậy bèn thử tài, thật may phước lần nào tôi cũng đoán trúng. Họ hỏi làm sao biết hay vậy? Bố nháy
    mắt và chúng tôi cười ồ. Tôi biết đó là một bí mật, không thể tiết lộ! Một bí mật giữa bố và tôi. Nhưng tôi
    đã hứa, tôi sẽ chỉ cho thằng Tí bí mật này. Nó là bạn thân của tôi mà. Tôi thấy tên nó đẹp hơn mọi tên, khi
    đọc lên, âm thanh cứ du dương như một bài hát.
    Ở trường tôi hay gọi nó:
    - Tí, Tí!
    Nó hỏi:
    - Cái gì?
    Tôi mỉm cười:
    - Chẳng có gì!
    Nó ngạc nhiên lắm. Nó không hề biết rằng tôi đang nghe âm thanh từ cái tên của nó.
    Bố tôi nói, mỗi cái tên là một âm thanh tuyệt diệu. Người càng thân với mình bao nhiêu thì âm thanh
    đó càng tuyệt diệu bấy nhiêu.
    Tôi tin bố. Tôi hay gọi tên bố chỉ để nghe âm thanh.
    Sau vụ đó, tôi dám cá với các bạn, thằng Tí không dám ra bờ sông một mình nữa. Lần nào đi, nó cũng
    chờ bố tôi. Bố tôi cõng nó một bên vai, cõng tôi một bên vai. Nhưng tôi có qui định với nó, cái cổ của bố
    phải để tôi ôm. Bố tôi mà! Nó đồng ý.
    Mỗi lần ra sông vui lắm. Bố làm chiếc xuồng, hai chúng tôi cỡi trên lưng. Bố nói, đây là xuồng máy
    nên không cần phải chèo, chỉ cần xăng, chúng tôi phải đổ xăng vào. Bố nói, đừng có đổ vào lỗ tai, chỗ đó
    là cái đèn.
    Thằng Tí hay đem cho bố tôi những trái ổi. Nó trèo cây giỏi lắm, nhà nó có một vườn ổi. Những trái
    ổi to được nó lựa dể dành cho bố đều có bịch ni-lông bọc lại đàng hoàng. Những trái ổi như thế bao giờ
    cũng vừa to vừa mềm, cắn vào rất đã. Bố tôi ít khi nào ăn ổi, nhưng vì nó, bố ăn.
    Tôi nói:
    - Sao bố kính trọng nó quá vậy?
    Bố cười xòa:
    - Không phải đâu, bố không cưỡng lại được trước món quà. Một món quà bao giờ cũng đẹp. Khi ta
    nhận hay cho một món quà, ta cũng đẹp lây vì món quà đó - Bố còn nói thêm - Một nụ hôn cũng là một
    món quà sang trọng. Một giấc ngủ của tôi cũng chính là một món quà, cả con người tôi đều là món quà cho
    bố.

    Tôi đi nhẹ ra vườn. Tôi hiểu, khu vườn là món quà bất tận của tôi. Mỗi một bông hoa là một món quà
    nhỏ, một vườn hoa là món quà lớn. Tôi nhắm mắt và chạm tay rồi gọi tên từng món quà. Tôi chạm phải bố.
    Tôi la lên:
    - A! Món quà của tui đây rồi. Ôi cái món quà này bự quá!
    Bố lại nghĩ ra trò chơi khác. Thay vì chạm vào hoa, bây giờ tôi chỉ ngửi rồi gọi tên nó. Bố đưa bông
    hoa trước mũi tôi rồi nói, hoa gì? Trò chơi cứ được diễn ra liên tục cho đến hồi tôi nhận diện được tất cả
    mùi hương của các loài hoa.
    Ðêm, tôi mở cửa sổ và nói:
    - Hoa hồng đang nở kìa bố ơi!
    Bố không tin, xách đèn ra soi và đúng vậy. Những bông hoa cứ đem hương đến cửa sổ như báo cho tôi
    biết từng mùa. Hoa gì nở sớm, hoa gì nở muộn. Tôi còn phân biệt đồng một lúc những hoa gì đang nở. Bố
    nói tôi có cái mũi tuyệt nhất thế giới!
    Bạn hãy tưởng tượng, một buổi sáng mờ sương. Bạn vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, và bạn chợt hiểu
    khu vườn nói gì. Bạn hiểu bây giờ là mùa gì và bông hoa nào đang nở, tên gì. Từng tiếng bước chân trong
    vườn, bạn biết chính xác người có bước chân đó cách xa bạn bao nhiêu mét. Bạn còn biết tiếng chân đó là
    của ai, bố hay mẹ. Bạn sẽ giả vờ hỏi:
    - Ai đó? Có phải là người khách lạ không?
    - Không. Tôi là khách quen! - Người đó trả lời.
    Bạn sẽ nói:
    - Khách quen sao tui không biết vậy cà? Tui nghe bước chân lạ lắm.
    - Ðó là tại vì tui đang hồi hộp. Tui thấy khu vườn nở nhiều hoa quá.
    - Hoa hồng và mào gà phải không?
    - Ôi! Sao anh biết hay quá vậy?
    Bạn sẽ nói to lên:
    - Tại vì tôi có con mắt thần.
    - Con mắt thần nằm ở đâu vậy?
    - Nằm ở mũi tui.
    Ðó chính là một điều bí mật mà tôi muốn chia sẻ với bạn. Bạn hãy thử đi rồi sẽ thấy, khu vườn sẽ lớn
    lên rất nhiều. Những bông hoa thơm hơn và khi nhắm mắt, bạn vẫn nhìn thấy nó. Không chỉ vậy, bạn còn
    thấy nguyên cả khu vườn. Bạn có thể nhìn thấy bông hồng ngay trong đêm tối. Ðêm bạn nằm, đắp chăn kín
    người nhưng bạn vẫn có thể đi dạo. Bạn sẽ không bao giờ lạc trong bất cứ một khu vườn nào, bởi vì,
    những bông hoa sẽ chỉ lối cho bạn, một lối đi an toàn và thơm ngát.
    Và lúc đó, bạn sẽ tiếc lắm nếu thế giới này vắng đi những bông hoa. Bạn sẽ tự hỏi, tại sao trong khu
    vườn không có người dẫn lối? Người ta sẽ ngạc nhiên hỏi lại, người dẫn lối nào? Bạn sẽ từ từ nói, đó là
    NHỮNG BÔNG HOA...

    Những bông hoa chính là người đưa đường!

    VỪA NHẮM MẮT VỪA MỞ CỬA SỔ
    Nguyễn Ngọc Thuần
    www.dtv-ebook.com

    Chương 6
    Cô giáo Hà lùn xịt nên cô mang đôi guốc cao gót. Từ dưới bục giảng nhìn cô vẫn thấy lùn. Cô chải tóc
    tém. Mẹ tôi nói, nhờ vậy nhìn cô trẻ mãi. Có một lần, khi gọi tôi lên bảng, cô nhìn tôi một hồi rồi nói:
    - Em lớn nhanh thật, chẳng vài năm em sẽ cao bằng cô.
    Tôi nói:
    - Ðó là nhờ em chơi thể thao.
    Cô trợn mắt hỏi lại:
    - Em chơi thể thao?
    - Dạ, đúng vậy. Bố em nói, những người chơi thể thao luôn cao ráo và xinh đẹp. Mẹ em không chịu
    chơi thể thao nên mặt mụn đầy!
    Cô cười cười không nói gì.
    Tôi hỏi:
    - Cô có chơi thể thao không?
    Cô nói:
    - Có... có... - sau đó nói thêm - chút chút...
    Tôi hay quan sát đôi guốc cao gót của cô. Mỗi lần cô bước lên bục giảng, tim tôi cứ thót lại vì sợ cô
    ngã. Nhưng cô không ngã, còn đi rất nhanh. Cô bước những bước chân thật dài. Có lẽ cô phải tập công phu
    lắm.
    Tôi hỏi mẹ, để đi được như cô có lâu lắm không? Mẹ tôi lắc đầu, mẹ không biết. Mẹ chưa bao giờ đi
    guốc cao gót vì chân mẹ rất to. Mẹ cũng rất thích nhưng chưa bao giờ có can đảm mua nó. Mẹ đã quen đi
    những đôi dép mỏng và bền. Vả lại, một đôi guốc cao gót không thể đi ruộng và lội sình. Nó phải đi trên
    đường nhựa cùng với áo dài. Dáng của mẹ lại xấu, không thể bận áo dài được. Mẹ nói, ngày mẹ còn trẻ, mẹ
    có bận áo dài một lần nhưng sau đó thì thôi luôn. Khi bận áo dài, tôi sẽ không nhận ra mẹ. Mẹ thích tôi
    phải nhận ra mẹ kia. Thế là tôi không hỏi nữa.
    Cô Hà có hai đôi guốc, một đôi màu xanh, một đôi màu đỏ. Cô cứ luân phiên thay đổi nhau, hai ngày
    đôi này, hai ngày đôi kia. Tôi thích đôi màu xanh hơn vì nó cao vừa phải, lại trông xinh xắn. Khi đi, nhìn
    cô ít gồng hơn, tự nhiên hơn.
    Bẵng đi một dạo, không thấy cô mang nữa. Cô chỉ mang đôi guốc cao gót màu đỏ. Trên bục giảng
    cao, màu đỏ trông thật nhức mắt. Tôi chờ mãi vẫn không thấy cô mang đôi màu xanh. Thế là một hôm tôi
    hỏi cô:
    - Cô ơi, sao cô không mang đôi guốc màu xanh?
    Cô xòe to con mắt nhìn tôi:

    - Em còn nhớ đôi guốc của cô à?
    Tôi gật đầu:
    - Em thích cô mang đôi guốc đó lắm. Trên bục giảng, trông cô cao vút.
    Cô gật gù có vẻ sung sướng lắm:
    - Cám ơn em. Nhưng đôi guốc đó quá cũ.
    - Không sao cả, trông nó vẫn đẹp. Mẹ em luôn mang những đôi dép cũ. Bố em nói, quăng nó đi.
    Nhưng mẹ không chịu. Mẹ nói đôi dép đó đã quen với mẹ rồi, nó là đôi dép đẹp nhất.
    - Thế rồi bố em có nói gì không?
    - Bố em chịu thua mẹ. Bố em nói, mẹ cứng đầu lắm!...
     
    Gửi ý kiến

    KÍNH CHÀO QUÝ THẦY CÔ VÀ QUÝ BẠN ĐỌC ĐÃ ĐẾN TƯỜNG WEBSITE CỦA THƯ VIỆN TRƯỜNG TIỂU HỌC PHÚ THẠNH !